Phích giữ nhiệt Elmich
Xoong Elmich inox 304 Tupelo
Banner chảo Colosseum

Chẳng cuộc nhậu nào bằng bữa cơm vợ nấu

Ngày đăng: 18/01/2019

Sau những bữa nhậu kéo dài tới đêm khuya, tôi thường trở về nhà với cơ thể mỏi nhừ. Những lúc đó, cao lương mỹ vị cũng không còn nhiều ý nghĩa gì, tôi chỉ thèm một nụ cười “hiền” của vợ và một bát canh vợ nấu.

 

Ngày còn nhỏ, tôi và mẹ thường phải đợi bố về ăn cơm. Bố tôi làm kinh doanh nên việc tiếp khách là không thể tránh được. Có những hôm quá giờ hẹn, bố vội vã gọi về chỉ kịp bảo 2 mẹ con ăn cơm trước, bố bận việc chắc là về muộn. 

Lúc ấy, tuy mẹ không nói gì nhưng tôi biết mẹ buồn. Mẹ lấy thêm một chiếc đĩa lớn, để lại một phần đồ ăn rồi giục tôi ăn nhanh còn học bài.

Những hôm bố về muộn ấy, sớm thì 10h, muộn thì 11h, 12h, có những hôm bố về khi tôi đã đi ngủ từ lâu. Nhưng tôi chắc rằng, mẹ vẫn luôn thức đợi bố. Những cuộc gặp gỡ đối tác với rượu, bia và vài món đồ nhắm khiến dạ dày bố tôi không ngừng đau sau mỗi bữa nhậu. 

Mẹ thức để hâm nóng đồ ăn cho bố, để nấu cho bố một bát canh giải rượu và để trò chuyện, chia sẻ cùng bố. Với tôi, bố là một người chồng tốt, chỉ có điều, công việc khiến ông có ít thời gian ở bên gia đình.

Sau này lớn lên tôi mới hiểu những khó khăn của bố. Đàn ông mà, kết thân trên bàn nhậu, làm việc trên bàn nhậu, công việc có thuận lợi hay không cũng do nhậu một phần. Thế nhưng, việc cân bằng giữa công việc, các mối quan hệ xã hội và gia đình chưa bao giờ là một điều dễ dàng. Có những hôm cả ngày không được nhìn mặt con. 

Sáng mình đi làm, con vẫn còn ngủ, tối mình làm về, con đã đi ngủ từ khi nào. Đêm về nhìn mâm cơm vợ phần vẫn được để ngay ngắn trên bàn ăn mà nhiều khi cũng thương vợ, thương con lắm.

Những buổi nhậu đôi khi là một phần bắt buộc của công việc và rất khó để chối từ (Ảnh: Internet)

Thế nhưng, cái gì đã là nghề là nghiệp rồi thì khó có thể bỏ được. Càng cuối năm, những cuộc hẹn với đối tác càng dày lên, lại thêm đôi dịp đồng nghiệp rủ đi làm vài ba chén ăn mừng cả phòng đạt chỉ tiêu. 

Và cứ mỗi lần như vậy, tới giờ về, anh em đồng nghiệp lại rỉ tai, mách nhau hàng trăm mẹo nhỏ để giấu vợ, để không phải cuốn gói ra khỏi nhà giữa đêm đông giá rét vì làm vợ giận. Thế nhưng, tuyệt nhiên chưa thấy anh em nào khoe rằng đã thành công. 

Những câu chuyện công sở sau hôm nhậu của anh em chúng tôi thường là nên mua quà gì dỗ vợ, lần sau nhậu tiếp thì kiếm lý do nào hay chỉ đơn giản là tối qua mình đã ngủ ở đâu, sàn nhà hay ghế sofa.

Lại nhớ một lần, sau bữa tiệc khuya, tôi trở về nhà khi đã say mèm. Sáng hôm sau tỉnh dậy, cơ thể mỏi nhừ, đầu óc vô cùng choáng váng và dạ dày trống không vì toàn bộ đồ ăn đã ra đi theo cơn say. Lúc đó, chẳng cần cao lương mỹ vị, tôi chỉ thèm một bát canh vợ nấu, một bữa ăn đạm bạc cho chiếc dạ dày đang gào thét vì cồn. 

Tai hại hơn, bữa tiệc ấy khiến tôi vô tình quên ngày kỉ niệm 5 năm ngày cưới của tôi và vợ. Lúc ấy, mặc dù đang lo sốt vó nhưng tôi không khỏi phì cười vì sao thấy mình giống cậu chàng trong một clip hài tôi đã từng xem đến thế.

Vợ tôi giận thì vẫn giận nhưng cũng không trách tôi nhiều. Cô ấy chỉ âm thầm nấu một bát canh giải rượu, dọn dẹp lại căn phòng, rồi giặt đống quần áo vẫn ám hơi men mà tôi thay ra tối hôm trước. Không hiểu sao, lúc đó tôi lại cảm thấy có lỗi và thương vợ nhiều hơn.

Phụ nữ ấy mà, có trách, có giận cũng chỉ vì thương. Tôi hiểu vợ tôi, cô ấy luôn thông cảm cho công việc và lựa chọn của tôi. Thế nhưng, cái cô ấy cần chưa bao giờ là một lý do cố tỏ ra hợp lý, cô ấy chỉ cần những lời nói chân thật, là sự thấu hiểu của chồng. 

Tôi không nhớ chính xác lúc đó vợ tôi đã hết giận thế nào. Tôi chỉ nhớ là đã vòng tay ôm lấy vợ, rồi thỏ thẻ nhận lỗi, hứa sẽ chuộc lỗi bằng một bữa ăn do chính tay tôi làm và sắp xếp công việc để Tết này có thể dành trọn vẹn thời gian cho vợ và con.

Đàn ông mà, nếu không thể bỏ nhậu và cũng không thể bỏ vợ thì cách duy nhất để có thể tồn tại một cách an toàn là dung hòa cả 2 phía. Có hàng trăm cách để khiến vợ nguôi giận nhưng chân thành luôn là cách an toàn và hiệu quả nhất. 

Vậy nên Tết này, hãy dành thời gian nấu nướng cùng gia đình, bởi cho đến cùng, chẳng có cuộc nhậu nào bằng bữa cơm vợ nấu, cũng chẳng cuộc vui nào bằng sự sum họp gia đình.

Hôm nay, tôi đã chuẩn bị sẵn một món quà đặc biệt để tặng vợ Tết này: một bộ nồi chảo chống dính xịn sò chuẩn Châu Âu của thương hiệu Elmich. 

Không phải để nịnh vợ, để vợ khỏi giận những cuộc nhậu liên miên gần Tết của tôi, mà vì tôi mong muốn món quà này có thể giúp vợ đỡ vất vả hơn trong những ngày Tết, và để ông chồng vụng như tôi có thể "yên tâm" vào bếp đỡ đần vợ chuyện bếp núc mà không lo làm bản thân bị bỏng hay lo làm rơi vỡ, hỏng đồ. Tết này, tôi sẽ để vợ được nghỉ ngơi!

Nguồn: Soha